Được kể rằng khi Imam Ahmad ibn Hanbal đi xa và không tìm được nơi nghỉ, ông đã đến một tiệm bánh để trú qua đêm. Người thợ bánh không nhận ra ông là ai, nhưng vẫn đối xử tử tế và trong lúc làm bánh luôn miệng istighfar (cầu xin Allah tha thứ). Imam Ahmad hỏi ông đã thấy kết quả gì từ việc istighfar đó chưa, thì người thợ đáp rằng hầu như mọi lời cầu xin của ông đều được Allah đáp lại. Chỉ còn một điều chưa được thực hiện: được gặp Imam Ahmad ibn Hanbal. Lúc đó Imam Ahmad mỉm cười và nói rằng chính Allah đã kéo ông đến đây để lời cầu xin ấy được hoàn thành.