Trong Islam, nhịn chay là một sự thờ phượng, nhưng trong cốt lõi, đó là một thực hành nhân văn có ý thức. Đó là kiêng ăn và kiêng uống từ rạng đông đến lúc hoàng hôn, nhưng sự kiêng cữ này không phải mục tiêu mà là phương tiện. Mục tiêu là rèn luyện bản thân và sắp xếp lại mối quan hệ giữa con người với những ham muốn của mình.
Nhịn chay trong Islam không tách rời khỏi hành vi hằng ngày. Cũng như kiêng ăn, con người được yêu cầu làm dịu lời nói, giảm bớt sự bốc đồng, và chú ý hơn đến hành động của mình. Trọng tâm không phải là đói, mà là ý thức: biết mình đang làm gì và vì sao mình làm điều đó.
Islam nhìn con người như một chỉnh thể không thể tách rời. Cơ thể cần kỷ luật, và tâm hồn cần không gian. Nhịn chay tạo ra không gian ấy một cách lặng lẽ, không ồn ào, để con người bắt đầu một hành trình rà soát bên trong—không ai nhìn thấy… nhưng nó thay đổi rất nhiều.