Qur’an không yêu cầu con người phải tin mà không suy nghĩ. Ngược lại, Qur’an mời gọi con người quan sát, suy ngẫm và chiêm nghiệm. Trong nhiều câu kinh, Qur’an hướng sự chú ý của con người đến bầu trời, trái đất, chính bản thân mình và sự luân phiên của ngày và đêm. Điều đó cho thấy Islam khuyến khích con người chiêm ngưỡng vũ trụ như một con đường để nhận biết sự vĩ đại của Đấng Tạo Hóa. Tuy nhiên, Qur’an không chỉ kêu gọi tích lũy kiến thức, mà còn khuyến khích sự suy tư sâu sắc dẫn đến đức tin. Vì vậy, Qur’an luôn gắn việc quan sát các tạo vật với sự gia tăng niềm tin vững chắc nơi Allah. Trong Islam, không có sự mâu thuẫn giữa nghiên cứu khoa học chân chính và đức tin, bởi vì vũ trụ và mặc khải đều có cùng một nguồn gốc. Mỗi khám phá khoa học đúng đắn đều giúp con người hiểu rõ hơn về những quy luật mà Allah đã đặt ra trong sự sáng tạo của Ngài, chứ không hề mâu thuẫn với mặc khải. Việc suy ngẫm khoa học trong Qur’an không phải là mục đích cuối cùng, mà là phương tiện để nhận biết chân lý và biết ơn Allah về những ân huệ của Ngài. Vì thế, người Muslim kết hợp giữa lý trí và sự hướng dẫn của mặc khải để hiểu được ý nghĩa thật sự của cuộc sống. Khi sự suy ngẫm dẫn con người đến việc nhận biết và tôn vinh Allah, thì chính sự suy ngẫm ấy cũng trở thành một hành động thờ phượng.